Những thầy cô giáo vượt khó bám buôn, bám bản

Lượt xem:

Đọc bài viết

      Ở các xã vùng sâu Cư Pui, Cư Drăm và Yang Mao của huyện Krông Bông hiện có hàng trăm cán bộ giáo viên nhân viên ở các bậc học từ nơi khác đến giảng dạy, nhiều nhất là ở bậc Tiểu học. Phần lớn thầy cô vì ở xa không thể đi về trong ngày, có người vì hoàn cảnh gia đình nên phải đi về trong ngày với đoạn đường hàng chục km. Song dù trong hoàn cảnh nào, những thầy cô ở đây luôn khắc phục khó khăn để bám trường, bám lớp, đem cái chữ cho trẻ em vùng sâu.  

      Trường Tiểu học Yang Hăn (xã Cư Drăm) cách trung tâm huyện Krông Bông gần 50 km. Trường có 1.037 học sinh, đa số là người dân tộc Mông. Với 50 cán bộ giáo viên của trường thì có đến 40 thầy cô ở xa. 31 người do nhà ở quá xa, không thể về trong ngày phải ở lại nội trú trong khi nhà trường hiện chỉ có 10 phòng ở do nhóm thiện nguyện xây tặng. Những thầy cô có gia đình, có con nhỏ được ưu tiên ở riêng 1 phòng, còn lại mỗi phòng có từ 3 đến 4 người ở. Thầy Trương Văn Thành, nhà ở thị trấn Krông Kmar chia sẻ: “Từ nhà xuống trường hơn 40 km. Nhiều đoạn đường đã xuống cấp đi lại rất vất vả nên mấy anh em sắp xếp ở lại cuối tuần mới về để đảm bảo sức khỏe giảng dạy tốt hơn”.

      Nhiều thầy cô ở trường Tiểu học Yang Mao (xã Yang Mao) cũng có hoàn cảnh như trên. Trường có 34 thầy cô giáo thì chỉ có 13 người có nhà gần trường, còn lại chủ yếu là ở xa. Thầy cô ở các huyện xa như: Cư Mgar, Krông Năng, Krông Pắc, Lắk… không thể đi về nên phải ở lại. Nhà trường không có nhà ở công vụ nên thầy cô phải thuê nhà dân để ở. Khó khăn nhất là nhiều cô con còn nhỏ, nhà ở xa, chồng không có việc làm ổn định nên đành đem theo con để tiện chăm sóc. Cô H Dor Du, nhà ở huyện Lắk gắn bó với các em học sinh người Mnông ở xã Yang Mao hơn 10 năm. Một mình vừa giảng dạy vừa chăm sóc 2 con nhỏ; hay cô Nguyễn Thị Hằng Nga, cô Đinh Thị Phượng nhà đều ở huyện Krông Năng, cô Hoàng Thị Vương nhà ở huyện Krông Pắc cũng có hoàn cảnh như vậy. Một chốn đôi quê với biết bao khó khăn, vất vả, song các thầy cô giáo ở đây luôn khắc phục, đảm bảo thời gian giảng dạy. Thầy Vũ Đình Tùng, Hiệu trưởng trường Tiểu học Yang Mao chia sẻ: “Nhà trường không có nhà ở công vụ nên những cô giáo ở xa phải thuê nhà dân để ở. Điều kiện sinh hoạt rất nhiều khó khăn. Tuy vậy nhưng thầy cô vẫn luôn nỗ lực bám trường, bám lớp, tích cực tham gia vào các hoạt động của nhà trường và cấp trên tổ chức. Khi dịch bệnh Covid-19 diễn biến phức tạp, thầy cô luôn bám buôn để hướng dẫn, giao bài từng nhà cho các em học sinh”. 

Bữa cơm đạm bạc của những cô giáo ở trọ trường Tiểu học Yang Mao

      Trong số những thầy cô đi về hàng ngày thì có những người nhà cách xa trường hàng chục km. Song do hoàn cảnh gia đình không thể ở lại nên phải vượt hàng chục km mỗi ngày để đến trường. Cô Du H Thủy là giáo viên hợp đồng đã gắn bó với trường Tiểu học Yang Hăn (xã Cư Drăm) hơn 6 năm. Nhà ở thị trấn Krông Kmar, cách trường 45 km. Chồng làm thợ điện, hai đứa con còn nhỏ không có người trông coi nên cô Thủy phải cố gắng đi về trong ngày để chăm sóc con. Cô Thủy chia sẻ: “Mỗi ngày với đoạn đường cả đi lẫn về từ nhà đến trường gần 100 km. 4 giờ sáng đã phải thức dậy lo cho các con xong, gửi ông bà ngoại trông giúp rồi xuống trường. Nhiều đoạn đường xuống trường đã hư hỏng nên đi lại rất khó khăn. Nhiều hôm xe bị hỏng dọc đường phải dắt bộ, có hôm chạy xe tông phải chó bị ngã xước hết mặt mày, chân tay. Tuy vất vả, đồng lương của giáo viên hợp đồng ít ỏi nhưng khi đến lớp, thấy các em được học hành, ngoan ngoãn thì bản thân như có thêm động lực để luôn cố gắng bám trụ dạy dỗ các em thật tốt”.

Cô Du H Thủy (Trường Tiểu học Yang Hăn) trong một tiết dạy

      Giống như hoàn cảnh của cô Thủy, cô Nguyễn Thân Thanh Tuyền, giáo viên dạy môn tiếng Anh trường Tiểu học Yang Mao (xã Yang Mao) có con nhỏ chưa đầy tuổi nên phải đi về. Nắng cũng như mưa, mỗi ngày cô Tuyền đi về quảng đường hơn 80 km. Khi xuống trường, ngoài điểm trường chính, cô Tuyền còn đi dạy ở 4 điểm trường lẻ. Vất vả như vậy nhưng cô vẫn phải đi về vì không có cách nào khác. Thầy Phùng Anh Tuấn, giáo viên trường Tiểu học Nhân Giang (xã Yang Mao) cũng có hoàn cảnh tương tự nên mỗi ngày thầy phải chạy xe máy với quảng đường 100 km. Thời gia dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, thầy Tuấn vẫn đều đặn xuống trường, đi từng nhà hướng dẫn giao bài cho học sinh vì phần lớn học sinh là người dân tộc Ê Đê không có thiết bị học trực tuyến. Dù đường xa nhưng thầy luôn đến đúng giờ, không bao giờ trễ tiết hay nghỉ dạy. Thầy Tuấn chia sẻ: “Hàng ngày đi hơn một trăm km vất vả, mệt mỏi lắm, nhất là những ngày trời mưa. Song vì hoàn cảnh gia đình con còn nhỏ, vợ cũng là giáo viên dạy Mầm non dạy cách nhà gần 10 km nên bản thân phải cố gắng thôi”.

Thầy Phùng Anh Tuấn (trường Tiểu học Nhân Giang) trong tiết dạy

      Điểm trường Ea Rớt cách điểm chính của trường Tiểu học Cư Pui 2 (xã Cư Pui) gần 20 km đường đất đồi dốc. Điểm trường này có 7 lớp, gần 200 học sinh người dân tộc Mông. Việc đi lại điểm trường gặp rất nhiều khó khăn vì phải đi qua nhiều đèo, dốc, khe suối. Cô Lương Thị Tưới, giáo viên dạy ở điểm trường Ea Rớt chia sẻ: “Nhà cách trường hơn 20 km. Vào mùa khô thì thầy cô dạy trong điểm trường cố gắng vượt đèo để đi về mỗi ngày, còn mùa mưa thì phải ở lại. Vào mùa mưa việc đi lại thực sự là nỗi ám ảnh của thầy cô. Nếu mưa nhỏ thì xe máy phải cuốn xích vào bánh xe mới đi được. Nếu mưa to, nước ngập thì chỉ có cách là đi bộ”.

      Dù trong hoàn cảnh nào, những thầy cô ở các trường vùng sâu của huyện Krông Bông vẫn đang từng ngày nỗ lực khắc phục khó khăn, vất vả để gắn bó với các em học sinh vùng sâu./.

Bài, ảnh: Tùng Lâm